Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Chủ nhật,
09.05.2021 04:12 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Năm 2021
T2T3T4T5T6T7CN
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
31            
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 3
Số truy cập: 1391179
Tin tức > Trang Văn trong nước > Xem nội dung bản tin
Anh tôi - Truyện ngắn của Nguyễn Đình Phi (Trảng Bom - Đồng Nai)
[02.01.2019 18:41]
Nhận được thư của anh ở quê gửi vào, tôi trằn trọc ngủ không ngon giấc, suy nghĩ mãi không biết nên khuyên anh như thế nào. Anh viết thư cho tôi như một lời tâm sự và cũng là điều mà anh muốn chia sẻ:

 …Cuộc đời của tôi, chú biết đấy! Sau khi xây dựng gia đình, vợ chồng từ hai tay trắng mà làm nên... nuôi dạy các con đều học hết phổ thông, có đứa đi làm công nhân, có đứa học xong chuyên nghiệp đều có gia đình và việc làm. Khi lớn lên chúng như con chim, mỗi đứa mỗi nơi. Chỉ mong chúng viết thư, hay gọi điện về  cho biết làm ăn và nuôi con như thế nào. Mong mãi, khi nhận được điện thoại, chúng nói dăm câu ba điều rồi bặt  tăm. Tôi cũng chẳng hiểu tình cảm của các con đối với bố mẹ như thế nào nữa? Rồi không may nhà tôi lâm bệnh, được mấy tháng thì mất.

Bài liên quan - Về quê: Hai truyện ngắn của Nguyễn Đình Phi

 Mấy năm nay, một mình ở nhà thấy trống vắng, lạnh lẽo quá. Cơm thổi một bữa ăn hai. Có khi thổi cơm rồi, mấy ông bạn già rủ đi chơi, mấy ngày hôm sau về mở nồi cơm thấy mốc xanh. Đúng là: …vắng đàn bà thì quạnh bếp. Đêm nằm trằn trọc một thân một mình không ngủ được, nghe tiếng côn trùng kêu rền rĩ. Nhất là những ngày mưa dầm, gió rét. Tôi cảm thấy cô quạnh quá. Có lần anh em đến nhà nhâm nhi mấy ly rượu, say rồi nằm lăn ra ngủ. Nửa đêm khát nước, giật mình thức dậy, nhìn xung quanh chỉ thấy bát đũa, xoong chậu ngổn ngang, một lúc sau mới nhớ ra bữa nhậu tối hôm qua. Mọi người đã về hết chỉ còn lại mình ta với ta. Nghĩ mà xót xa, thương cho thân phận… Tôi đã từng nghe họ nói: Con nuôi cha không bằng bà nuôi ông. Nhưng nhà tôi mất rồi, còn bà nào nuôi nữa? Tôi định “đi bước nữa”. Một số người biết chuyện lại xì xào. Đứa con gái lấy chồng gần, cứ tưởng “có bát canh cần nó cũng mang cho”. Nhưng nó chưa giúp tôi được cái gì sứt! Nhưng nghĩ lại nên thông cảm với gia đình nó, cũng vì kinh tế khó khăn, con nhỏ nên không có điều kiện chăm sóc bố, có khi hai ba tháng mới về. Khi biết được ý định của tôi, nó phản ứng kịch liệt, bảo tôi già rồi còn bày đặt, ở vậy cho nó sướng. Còn hai thằng con trai, thằng thì bảo tùy bố. Thằng thì ậm ừ chẳng nói rõ quan điểm gì cả.

Chú ạ! Những người có vợ, có chồng không hiểu được sự cô đơn như tôi đâu!... Nay gửi thư cho chú, mong một lời khuyên!


Đọc thư anh, tôi nhớ lại những ngày anh em cùng ở một nhà. Anh là người chịu thương chịu khó, gánh vác mọi việc trong gia đình. Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, vì thương bố mẹ già yếu và các em còn nhỏ nên anh không chịu đi thoát ly mà tự nguyện về quê giúp đỡ bố mẹ, nuôi các em ăn học. Rồi xây dựng gia đình sống cuộc sống tự lập. Trong hoàn cảnh bây giờ, anh cũng nên tìm người bạn đời để giúp đỡ nhau khi “Tắt lửa tối đèn, rồi những lúc trái gió trở trời”. Nhưng phải tìm người thông cảm với mình mới được.  Nếu lấy vợ mà không có con thì tình cảm của hai người thế nào? Nếu lấy vợ mà có con thì tương lai của chúng sau này ra sao? Phức tạp thật. Tôi đưa chuyện này hỏi nhà tôi. Nói chưa xong nhà tôi đã bốp ngay:

- Sáu, bảy mươi tuổi rồi còn gì? Chỉ vớ vẩn. Tôi mà “khuất núi”, chưa xanh cỏ chắc ông đã “đi hai ba bước” không chừng?

Đấy cũng là suy nghĩ  của một số người đàn bà thiếu sự thông cảm. Thấy vậy tôi không nói nữa. Rồi viết thư cho anh chỉ nêu một số điều chung chung, phòng khi có tình huống xấu xảy ra mình cũng không bị quở trách.

Tính từ ngày ấy đến nay đã năm, sáu năm rồi. Nay lại có dịp về thăm anh và thưởng thức cái Tết ở quê nhà. Trời hôm nay không rét lắm, mọi người mặc những bộ quần áo đủ ấm, khăn cuốn cổ, đầu đội mũ len, mũ vải… đúng là trăm hoa đua sắc. Phiên chợ tết đông đúc, kẻ mua người bán, đi lại tấp nập. Thật vui vẻ.

Về đến nhà đã tám giờ sáng, thấy mọi người đang chuẩn bị đón Tết. Chị gái tôi đon đả:

- Cậu về tới ga lúc mấy giờ? Đi xe khách hay đi xe buýt về đây?…
Tôi chưa kịp trả lời câu này thì chị đã hỏi câu khác.

- Cậu lấy phích nước nóng pha thêm nước lạnh vào mà rửa mặt. Nghỉ ngơi rồi ăn cơm xong đi đâu hãng đi. Anh Toan từ sáng đến giờ sang đây mấy lần hỏi xem cậu đã về chưa? Năm nay anh ấy ăn Tết to lắm, nuôi được con lợn khoảng một tạ, cho người ta ăn đụng, còn để lại một đùi, và gói khoảng hai chục cái bánh chưng, đang mong chúng nó về… Hình như chị tôi vui, nên nói nhiều. Bỗng có tiếng điện thoại reo lên.

Chị lật đật chạy vào:

- A lô! Vâng! Về rồi! Vâng! Dạ, dạ. Được! Đồng ý.

Chị đi ra vừa cười, vừa nói:

-  Anh Toan hỏi cậu đã về chưa? Mời cậu trưa nay sang ăn cơm. Hình như có cả ông bố vợ đến chơi nữa thì phải! Ông này kém anh nhà mình đến vài tuổi, nhưng rất vui tính và thông cảm. Như cậu thấy đấy! Hồi anh đi hỏi vợ. Người mà mình đồng ý, thì họ lại chê già. Đám mà họ ưng thì mình lại không thích. Mãi sau lấy phải một bà tính man mát, cậy có của, nói năng thì bốp chát. Ăn ở với nhau được mấy tháng thì chia tay. Còn bà vợ bây giờ, là người ở xóm trên, thuộc loại “quá lứa, nhỡ thì” tôi đánh liều giới thiệu, anh chị gặp nhau, hai người say như điếu đổ. Phải duyên có khác. Lấy nhau chỉ có ba năm mà đẻ được hai đứa con. Cậu thấy tôi có mát tay không? Nhưng giờ!... Chị tôi lắc đầu: ...Gần bẩy mươi tuổi rồi còn “đèo bòng”... Cha già nuôi con mọn. Nhưng chị Toan từ khi có con lại béo và đẹp ra. Đúng là gái phải hơi trai… Chị ấy khỏe mạnh, tháo vát, đảm đang, lại chịu khó. Anh nhà mình cũng may…

- Anh hồi này có khỏe không? - Tôi hỏi.

- Vừa đi viện về đấy!

- Anh bệnh gì?

- Bệnh tuổi già! Họ bảo bị suy nhược cơ thể.

Tôi thầm nghĩ: Tuổi đã cao, vợ lại trẻ, sinh hoạt không điều độ. Suy nhược là phải.

Tôi đi bộ sang nhà anh. Đến nơi, thấy cả trẻ con và người lớn đang đứng vây quanh chăm chú xem người ta mổ lợn. Anh Toan cũng đang ở đó bế đứa trẻ khoảng hai tuổi, còn một đứa khoảng bốn tuổi, một tay cầm cái đuôi lợn, tay kia đang ôm lấy chân anh. Người anh hơi nghiêng đi một chút để cho đứa trẻ ngồi trên hông. Bỗng nó hắt hơi, hai ngòi mũi sổ ra xanh lè, anh lấy tay bắt mũi, rồi lại lấy móng tay út gạy gỉ mũi. Hình như tay anh che khuất tầm nhìn của nó, và có thể anh làm nó đau, đầu nó quay sang phải, rồi lại ngoái sang bên trái, tránh cái bàn tay của anh. Anh phải đưa cả cái tay kia lên, ghì đầu nó vào người mới chùi được. Anh nhìn trước nhìn sau, hình như anh đang tìm bức tường hay gốc cây để chùi cái dơ bẩn ấy. Nhưng các chỗ đều xa. Nếu bỏ chỗ này mà đi thì người bên cạnh sẽ chiếm chỗ. Thế là anh co chân lên chùi vào gót, rồi quệt tay vào quần. Anh lại ôm đứa bé xốc lên, cho nó ngồi lại vị trí cũ để  đỡ mỏi tay.

Trông anh hom hem quá, da thì nhăn nheo, sạm nắng. Má thì hóp vào, xương gò má nhô lên, cái môi trề ra. Rụng mất cái răng cửa, khi anh nói  nhìn thấy cả cái lưỡi đo đỏ đang cọ quạy trong miệng. Ở cái tuổi này, đáng lẽ anh được nghỉ ngơi, hưởng thụ. Bây giờ tuổi cao, sức khỏe lại yếu, phải nuôi con nhỏ, vất vả quá. Nhưng cũng có thể với anh, đấy là niềm vui, hạnh phúc khi về già.

Nếu không vướng hai cháu nhỏ, thế nào anh cũng được biên chế vào nhóm “đao phủ” này. Ngày trước chỉ có mình anh làm thịt một con chó, hay con lợn. Những thao tác giết mổ của anh thật là điêu luyện. Hôm nay, tuy đứng ngoài nhưng anh vẫn chỉ chỉ, chỏ chỏ, nhắc nhở họ chia thịt cho công bằng. 

Thịt lợn đã được chia ra từng phần, để trên mấy tàu lá chuối. Bộ lòng lợn luộc chín mới vớt ra bỏ vào cái rổ còn đang bốc khói. Bên cạnh là nồi nước xuýt và chậu tiết. Một số người đang cầm rổ rá, xoong chậu chờ đợi để lấy phần.

Bỗng có tiếng xe máy chạy thẳng vào sân, một người đàn ông trạc sáu mươi tuổi xuống xe, đang loay hoay cởi chiếc lồng gà, thì thấy chị phụ nữ từ trong bếp chạy ra, có vẻ nhanh nhẹn, hoạt bát, đôi má ửng hồng, miệng tươi cười chào hỏi:

- Chúng con chưa kịp về Tết thầy bu mà nay thầy đã… Thầy để đấy, vào nhà uống nước. Con vừa mua cho thầy mấy lạng thuốc lào Vĩnh Bảo, ở trên bàn ấy!

- Cha bố cô chứ! Tiện thể, thầy mang cho các cháu cặp gà ăn Tết. Gà nhà nuôi, có phải mua đâu mà ngại!

- Dạ! Con xin!

Chị vừa nói vừa cởi cái lồng gà và liếc mắt nhìn về phía anh Toan:

- Mình ơi! Thầy đã lên  này! Anh bế con vào  uống nước với thầy. Cứ để mọi việc đấy em làm cho! 
                         
Trong tập "Về quê" - NXB Hội Nhà văn -20115

 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
TỪ BIỂN LÊN RỪNG - Bút ký của Ngô Xuân Huệ
Chùm thơ xuân của Trần Ngọc Ánh
Chùm thơ Đặng Hữu Trung
Thơ Dương Thuấn - song ngữ Tày Việt - P 3
Tập thơ "Tình ca Thiếu Khanh" - Phần 2
THƠ DƯƠNG THUẤN - (song ngữ Tày - Việt) P 2
Tập thơ “Tình ca Thiếu Khanh” - Phần 1
THƠ DƯƠNG THUẤN P1
Phạm Vĩnh Cư: Thưởng ngoạn tuyển tập Dương Thuấn
Phạm Ngọc Thái: Chùm thơ Khóc con
Tin cùng chủ đề
Me tây
Thung Lam
Chùm truyện ngắn Mini của Vũ Thanh Hoa
Lần đầu bên nhau ( phần 1)
Nguyễn Huy Hoàng - Tìm con, chăm bạn, làm thơ
I am đàn bà
Truyện ngắn mini - Đỗ Ngọc THạch
Lần đầu bên nhau (phần 3)
Lần đầu bên nhau (phần 2)
Tình qua tin nhắn
 
 
 
Thư viện hình