Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ bảy,
23.09.2017 10:01 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Chín 2017
T2T3T4T5T6T7CN
        1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30  
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 3
Số truy cập: 846774
Tin tức > Trang Thơ trong nước > Xem nội dung bản tin
Vương Cường: Chùm thơ Tình yêu và Đồng đội
[16.08.2017 15:55]
Xem hình
Chim Yến
NBĐ: Nhà thơ Vương Cường sinh năm 1949 tại Đông Bích, Trung Sơn, Đô Lương, Nghệ An. Tham gia chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ thành cổ Quảng Trị, 1972, các chiến dịch mùa xuân 1975 và chiến dịch Hồ Chí Minh giải phóng Sài Gòn 1975. Tiến sỹ Kinh tế. Nguyên cán bộ quản lý, nghiên cứu, giảng dạy tại Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh. Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.

Các tập thơ đã xuất bản:

- Bài hát đi tìm một người, tập thơ, NXB Văn hóa - Thông tin, H.1997
- Đám mây hình thiếu phụ, tập thơ, NXB Văn học, H. 2010
- Canh chừng lãng quên, tập thơ, NXB Hội nhà văn, H.2017

Sắp in: Đưa tay ta vẫy ngoài vô tận (tập nghiên cứu lý luận thơ).

NBĐ xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc chùm thơ đầu tiên của nhà thơ Vương Cường cộng tác với Người Bạn Đường
 
MÙA YÊU
 
Em ngồi bình thản ở bên anh
lặng lẽ trời thu, lặng lẽ xanh
mây ngả vai chiều hoa chín nụ
se sẽ lòng thu với lá ru.

Một chút sắc vàng, yêu mến ơi!
anh mang mây tím trải  em ngồi
một thoáng mơ hồ mơ hay thực
anh từ sâu thẳm bỗng rơi rơi…

Anh thấy con đường hoa trước mặt
sương giăng lụa nắng ngả ngơi chiều
thời gian dừng lại nhoà chân tóc
mùa yêu, đã nói hộ lời yêu! 
 
12-2007
                    
 
KHI TÔI CẦM TAY EM

Tôi lấy lửa giữa hừng đông
ngọn tre khum khum quét tiếng chích choè
sau đỉnh núi mặt trời thức dậy.

Tôi lấy lửa trong tiếng gà gáy
qua kẽ hở phên con lươn
tôi lấy lửa, từ nùi rơm
của bà hàng xóm.

Tôi lấy lửa giữa chiều đông
rét rụng ngón chân
mẹ lội bùn, xuống cấy.

Tôi lấy lửa từ cây đuốc sống đang chạy
từ cầu vồng đồng đội vắt qua thép gai.

Tôi lấy lửa từ trong lặng im
bao diêm  đặt trên bàn
bật lửa nằm trong túi áo…

Ấy là khi tôi cầm tay em
tôi cầm ngọn lửa…

5-1980

Nhà thơ Vương Cường. Nguồn: trang Hội ngộ văn chương

 DỤ YẾN

Nắng rải ngoài sân, hoa vàng trước ngõ
nhà anh bốn tầng, bốn tầng cửa mở
 
Lọc khóc thành cười, lọc mây thành gió
thương đầy sóng sóng, nhớ đầy trăng trăng
 
Đồng trải mênh mông, núi chồng bát úp
bước xuống ruộng mật, bước lên rừng vàng
 
Ơ Yến ra ràng chàng màng bỡ ngỡ
anh ngóng em về hoàng hôn chín đỏ
 
Ơ này Yến nhỏ môi đỏ má hồng
anh đi khe khẽ em giật mình không
 
Bay qua đại dương, triều cường dựng ngược
xiu xíu bàn chân, long lanh trăng nước
 
Nào bão, nào giông, nào sông, nào biển
hương tỏa đầy nhà, hoa là bướm lượn
 
Ơ này Yến ơi, đầy vơi yêu mến
thơ anh vỡ tiếng giật mình bay lên…
 
31 - 12 - 2010

BẠN CÙNG LÀNG

Cót két bờ tre, mái dột một thời
áo vá ba màu một ngày gặp lại...

Có đứa anh hùng, có thằng bộ đội
có đứa làm thơ, có đứa xe ôm
có đứa cử nhân, có thằng tiến sỹ
đã về đây theo trật tự làng.

Có đứa trẻ hơn lại được làm anh
có thằng bạc đầu chỉ là thằng cháu
cái thời nón cời chăn trâu tát nắng
hóa ra là quan trọng nhất trên đời.

Đứa nào thích sang đi chỗ khác mà sang
với bạn cùng làng là không cần thiết
đã từng móc khoai, đã từng nhổ lạc
đã từng hái cam, trộm bưởi của làng.

Ai muốn thời gian óng ánh như vàng
xin gặp lại bạn cùng làng một thuở...

2 – 2014

TÔI MƠ

Hồn khói đã bay
cõi vô vi tôi thức.

Thành cổ ơi, mỗi ngày tôi mất một trăm năm mươi người bạn
tám mốt tầng tháp lửa và hoa.

Giờ bạn cỏ non hát về tương lai
giờ bạn thông ru bảo tàng lòng đất.

Tôi mơ làm chó đá
đứng canh chừng lãng quên…

Thành cổ Quảng Trị 2006           


 CÕNG BẠN ĐI CHƠI

Nằm dưới đáy sông Thạch Hãn
úp mặt vào bùn
mày nhìn thấy gì đâu
đôi chân đứt lìa mấy đoạn
mày có đi được đâu.
 
Đêm đêm trăng lạc giọng trước hiên nhà
gió giật đùng đùng trong cơn điên dại
cái miệng mày bê bết máu
tao có ngủ được đâu.
 
Thức cõng mày đi mấy vòng cho đã
mày hăm hở đến nhà người yêu
gặp bà già nhăn nheo, tóc bạc
trong đáy mắt có vài vết sẹo
vết sẹo nước mắt bào không khô.
 
Mày xăm xăm chạy ùa tìm mẹ
cả bố mẹ mày đã ra gò mả
hai nắm đất lặng im
hai nắm đất một thời biết khóc
đêm đêm thả nước mắt vào mưa
thả buồn vào gió
thả mong chờ vào hư vô.
 
Mày loạng choạng vào bàn thờ thắp hương
lại gặp mình ngồi cười sau nải chuối.
 
Thôi mày về đi
cái thằng hai mươi tuổi
tao thương mày
mày chẳng biết thương tao…
 
BÀI THƠ ĐỌC THẦM Ở THÀNH CỔ

Bọn tao lựa chân dò tìm kẽ hở
bọn mày nằm như lạc phơi trên sân
tránh được thằng này lại dậm lên thằng khác

Cố sao đừng dậm vào mặt
dậm vào cổ
dậm vào chân
dậm vào tay…
thì ráng chịu dùm

Đừng hét lên mà đau lòng lắm.
bọn tao giờ nước mắt cũng còn không.

Những bước chân run
làm sao tránh được
ba cây số vuông mấy chục ngàn thằng
tám mốt ngày đêm máu chảy ròng ròng
loang dài lịch sử
sông Thạch Hãn quặn mình nghẹn đến mai sau.

Tránh khỏi dậm vào mặt bọn mày
dậm vào kẽ hở
máu tươi phọt lên
ướt mặt bọn tao
loang lổ cả hoang chiều…

Thành Cổ QT 19-7-2017
 
THĂM ĐỒNG ĐỘI CŨ
 
Đường làng, hai bên giờ đã phố
tôi nhảy xe ôm, đến trước một túp lều
 
Nếu không có cặp mắt, thuở Cùa (1) sót lại
tôi làm sao, nhận được bạn tôi?
cụ già ngồi kia hát dỗ
hai cụ già con ú ớ cười
 
Mọi ngôn ngữ đến đây đều bất lực
tôi khóc hay cười trước bạn tôi…                                               

2012

 Cùa - một địa danh của tỉnh Quảng Trị

 VỀ LÀNG
 
Cánh đồng khác xưa
con đường quanh co, duyên làng biến mất
hàng cau lính gác, trầm tích luân hồi…
ít gặp người quen, thấy nhiều người lạ
tôi đi với chiều, bao nhiêu là gió
đường trở về làng, càng đi càng xa…
 
Cây đa, cây đa ba chánh chín chồi
cà cưởng phân bua chiếm nhà chim sáo
diều về họp báo tối mịt chưa tan
chèo bẻo bay rung hoa phấn chiều vàng
căng bẫy cò ke ẩn chờ gà nước
trong lùm âm u sôi lên tiếng cuốc
chàng làng ngoa ngoắt nhại tiếng khóc cười
cá tràu dẫn con lâm nhâm mặt nước…
 
Dân làng chưa một lần đi dép
gặp bao giờ cũng cày cuốc trên lưng
dậy sớm, đỏ rực hừng đông
thức khuya, tiếng gà gầy rộc
trong sương tiếng đục bước giục trâu đi
trong nắng tiếng cười ngoài trăng nước chát…
 
Tôi nổi da gà giật mình ngơ ngác
hồn làng ám khói đã từng mây bay…
 
Đông Bích, tháng 3 - 2014

Vương Cường


 

 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:
Thơ Châu La Việt (29.05.2017 20:22)



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
NHỮNG BÀI HỌC TỪ NƯỚC NGA - Họa sĩ Lê Thanh Minh
VĨNH BIỆT NHÀ THƠ VÕ THANH AN
Chử Thu Hằng: “CÓ PHẢI EM LÀ MÙA THU HÀ NỘI” - tản văn
VĨNH BIỆT NHÀ THƠ HOÀNG AN
Tân chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội: tôn trọng sự khác biệt
Nguyễn Khánh; Nhân sự nóng từ đầu đến cuối ở ĐH Hội Nhà văn Hà Nội
Đặng Xuân Xuyến: Chùm thơ tình
Chùm thơ thứ 3 của Lê Thanh Hùng (Bình Thuận)
Nguyễn Trọng Tạo: Bạn tóc xoăn
Bùi Minh Trí: Chùm thơ 27-7
Tin cùng chủ đề
Bốn bài thơ bất tử về hoa mai
Đi tìm bài thơ Vòng trắng của Phạm Tiến Duật
Trường ca Đất nước hình tia chớp (Ch 7+10) - Trần Mạnh Hảo
Chùm thơ Nguyễn Sĩ Đại
Đọc “Nguyệt Cầm” của Xuân Diệu
Chùm thơ Nguyễn Văn Hòa - Phú Yên
Thơ viếng Ai-ma-top
Về bài thơ Hai nửa vầng trăng
Ảo ảnh
100 bài thơ hay nhất VN thế kỷ 20
 
 
 
Thư viện hình