Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ tư,
24.05.2017 21:42 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Năm 2017
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 4
Số truy cập: 796871
Tin tức > Trang Văn người Việt ở các nước khác > Xem nội dung bản tin
Nguyễn Công Tiến: Một chuyện khác
[19.02.2017 15:32]
Xem hình
Nhà thơ Nguyễn Đình Chiến, tác giả thực của bài thơ Gặp lại các em
Năm 1982, tốt nghiệp ra trường, lớp tôi ồn ào hai chuyện. Đầu tiên là chuyện nhận giải thưởng thơ của tuần báo “Văn nghệ” (Hội nhà văn). Người ta thông báo chính thức rằng, người nhận giải A cuộc thi thơ trong năm là Nguyễn Đình Chiến, với bài thơ “Gặp lại các em” - bài thơ viết về một người sĩ quan quân đội, quay lại chiến trường xưa trên biên giới, thăm lại những đồng đội cũ đã ngã xuống cho Tổ quốc thân yêu, hiện được chôn cất trên mảnh đất phía Bắc biên cương.

 Anh đã “gặp” được họ nằm dưới lớp cỏ xanh ngan ngát ven đồi...

Tôi đạp xe vào kí túc xá thì thấy Nguyễn Đình Chiến đang đọc lại bài thơ đoạt giải cho các bạn trong lớp nghe. Họ vây xung quanh nhà thơ mới nổi, thằng nào còn nằm trên giường tầng thì thò cổ xuống. Chiến “tréc” rót cho tôi một li nhỏ cụng chén, anh ta quay lại với mọi người, rồi tiếp tục say sưa với giọng đặc Huế:

“Nước ngập cầu Khánh Khê không qua được
Anh vòng qua lối tắt
Tìm các em trong sắc cỏ xanh rì...”


Rên rỉ tới chỗ “xanh rì”, cậu ta ngước nhìn tôi với đôi mắt ngấn lệ! So sánh với vẻ khô khan của hai nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm và Lâm Huy Nhuận đang học bên khoa văn lúc ấy, tôi giật mình: “Thằng cha này đích thực là một thi sĩ”.

 Nhưng chẳng bao lâu sau đó, Chiến“tréc” lớp tôi bị lật tẩy: Tác giả trúng giải A với bài thơ trên cũng tên là Nguyễn Đình Chiến, nhưng anh lại là một trung uý quân đội, công tác tại học viện chính trị – quân sự ở Hà Đông. Chẳng hề chi, lớp đã giải tán và điều quan trọng hơn là mục đích chiếm được trái tim người đẹp đã hoàn thành. Cái mục đích tốt đẹp mà chẳng ai nỡ lòng nào để trách kẻ mạo danh. Vấn đề là họ đã có những năm tháng sống bên nhau vô cùng hạnh phúc... Ra trường, nhờ có bà chị đang công tác bên ngành công an, Chiến xin được cả cho người yêu vào làm trong sở công an Hà Nội.

Mới vào nghề, Chiến đã được mang quân hàm thiếu uý, công tác bên phòng khoa học, chuyên nghiên cứu “Tâm lí tội phạm”. Là lính trinh sát xưa, lại vào được ngành công an, máu hình sự nổi lên ùng ục. Lúc rảnh rỗi, Chiến hay mặc thường phục la cà các quán nước ven hè phố. Hắn uống rượu như nước lã. Một lần như vậy, Chiến đã phát hiện ra một ổ buôn lậu đồ cổ ở phố Khâm Thiên (Hà Nội). Để “chắc ăn”, hắn giả dạng dân buôn và một mình âm thầm thâm nhập vào đường dây, rồi sau đó báo cáo lãnh đạo, giúp sở phá được vụ án lớn này. Thấy có năng lực mạnh về hình sự, sở đã chuyển Chiến sang công tác bên phòng tham mưu.

 Sau này cậu ấy được bổ nhiệm tới chức phó phòng với quân hàm Thượng tá và đã bảo vệ thành công luận án tiến sĩ tâm lí học. Ở bên Đức, tôi đã được đọc hai bài trên báo An ninh, viết về tấm gương mưu trí, dũng cảm của Chiến - anh đã chỉ huy đồng đội giành thắng lợi vẻ vang trong một cuộc chiến không cân sức trên biên giới phía Bắc, chống tội phạm buôn lậu có vũ trang xuyên quốc gia. Phóng viên đã hé lộ một chi tiết rằng, thượng tá Nguyễn Đình Chiến rất mê nghiệp văn chương, anh đã ghi chép và lưu giữ nhiều câu chuyện phá án trong ngành, hi vọng sau này về hưu sẽ viết truyện trinh thám.

Ngày còn học với nhau ở Hà Nội, Chiến đã về quê tôi chơi một lần. Hắn cũng là lính trinh sát Quân khu và lại còn là thương binh nữa. Hắn còn biểu diễn cho tôi và mấy thằng bạn là lính 31 cũ, xem bài cận chiến đánh súng ngắn và dao găm dí sát lưng. Tôi định bụng, khi nào về phép sẽ tìm tới và xin hắn một số tư liệu “hình sự” để viết. Nào ngờ, Chiến đã vội vã ra đi... để lại người vợ trẻ hiền thục đang tuổi xuân thì. Ôi! Ảnh còn đây mà người đã ra thiên cổ!

Mới rồi, đọc trên báo mạng, tôi biết được tin nhà thơ Nguyễn Đình Chiến – tác giả của bài thơ “Gặp lại các em” cũng đã ra đi ở Nga... Hỡi ôi! Có phải duyên phận mà con người đón nhận khi sống và cả lúc chết, được ban phát bởi số trời? Họ sẽ cùng nắm tay nhau đi mãi, đi tới mảnh đất biên cương địa đầu của Tổ quốc, đến thăm các em - những đồng đội xưa - vẫn đang nằm trong “sắc cỏ xanh rì”.

 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:
Máu anh hùng (08.05.2016 01:24)
Quang "còm" (25.01.2016 14:59)
Cảm hoài (24.07.2015 04:21)
Như cánh chim câu (19.12.2014 01:23)
Người xưa trở lại (16.12.2014 02:29)
Người xưa trở lại (10.07.2014 00:28)



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Châu La Việt: Có những tình yêu như những vì sao...
Nguyễn Hùng Phong: Hành trình qua nước bạn
Thiếu Khanh: Trăng Xa (Thơ song ngữ)
Nguyễn Khôi: Chân dung 99 Nhà văn Việt đương đại - Phần 2
Nguyễn Việt Chiến: Chỉ vì ghen với chồng mà trở thành nhà thơ nổi tiếng
Dương Quốc Việt: Cứ phải nhờ làng phán xét
Nguyễn Duy: CHÚT TÂM TÌNH
Nguyễn Trác: Tên thật và bút danh của các nhà văn
NGUYỄN KHÔI: Chân dung 99 Nhà văn Việt đương đại - Phần 1
Lê Hồng Phong: Trường ca Nguyễn Anh Nông
Tin cùng chủ đề
NHÀ VĂN NỮ LỆ HẰNG - VIỆT KIỀU ÚC: Viết rất là khổ cực!
VĂN HỌC VIỆT NAM HẢI NGOẠI
Mùa thu vàng
Anh hoa phát tiết ra ngoài - Trần Thị Bông Giấy (Hoa Kỳ)
Vĩnh biệt Võ Thị Thu Trang
Quyên
Gặp các nhà văn Mỹ ở hải ngoại
Phạm Tiến Duật đây là một con đường
TS Thái Kim Lan và tủ sách Tuyển tập văn học Đức - Việt
THĂM TRƯỜNG M. GORKI
 
 
 
Thư viện hình