Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ hai,
24.07.2017 04:42 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Bảy 2017
T2T3T4T5T6T7CN
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
31            
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 1
Số truy cập: 822258
Tin tức > Trang Thơ người Việt ở các nước khác > Xem nội dung bản tin
Chùm thơ Du Tử Lê
[21.09.2007 01:01]
Nhà thơ Du Tử Lê
Nhà thơ Du Tử Lê
Nhà thơ Du Tử Lê tên thật là Lê Cự Phách, sinh năm 1942 tại Hà Nam. Từng học trường Hàng Vôi, rồi Chu Văn An –Hà Nội; năm 1954 di cư vào Nam, học hết trung học tại Chu Văn An ( Sài Gòn) rồi vào Đại học Văn Khoa Sài Gòn. Làm thơ với bút hiệu Du Tử Lê từ năm 1958. Du Tử Lê nổi tiếng ở miền Nam cùng lứa với Thanh Tâm Tuyền, Nhã Ca, Tô Thùy Yên, Nguyễn Bắc Sơn…Từ trước và sau năm 1975, Du Tử Lê đã có 36 tác phẩm được xuất bản. Từ năm 1975, ông định cư tại miền Nam Cali Hoa Kỳ.


KHI TÔI CHẾT HÃY ĐEM TÔI RA BIỂN

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
đời lưu vong không cả một ngôi mồ
vùi đất lạ thịt xương e khó rã
hồn không đi sao trở lại quê nhà

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi
bên kia biển là quê hương tôi đó
rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi
cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối
biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi
những năm trước bao người ngon miệng cá
thì sá gì thêm một xác cong queo

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
cho tôi về gặp lại các con tôi
cho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơi
từ những mắt đã buồn hơn bóng tối

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
và trên đường hãy nhớ hát quốc ca
ôi lâu quá không còn ai hát nữa
(bài hát giờ cũng như một hồn ma)

Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết
đời lưu vong tận tuyệt với linh hồn.

12-77


THƠ CHO M?T NGƯỜI HỌ HUỲNH

Tôi vẫn thế trở về đây - đơn độc
Một hồn sầu trấn ngự một non cao
Môt vai xiêu, một cổ xiết ân - cừu
Một đầu nặng chất mang tình thảm thiết

Người vẫn thế gánh đời tôi thua thiệt
Mắt vẫn buồn như suốt dạo tôi đi
Tóc đương xanh nhưng lòng đã bạc nhiều
Chân bé nhỏ đi trong sầu bão lớn

Tôi hư hỏng với nửa đời lêu lổng
Nửa đời buồn như chiếc lá khuya bay
Những buổi chiều ngồi đợi nắng ăn tay
Người thơ dại biết đâu lòng tôi tức tưởi

Người xa cách như chưa hề gần gụi
Làm sao người hiểu được đớn đau tôi
Những ước mơ là ngục tối đời đời
Nhốt tham vọng không bao giờ đạt được

Như con nước đã chọn đời xuôi ngược
Người âm thầm trông đợi phút thăng hoa
Như bóng cây nép khuất một hiên nhà
Như thực sự không bao giờ thay đổi

Tình muôn thuở nên suốt đời vẫn mới
Môi đam mê nên vẫn nụ hôn đầu
Ngực thanh tân nên hơi thở nhiệm màu
Tôi phủ phục dưới chân người - yếu - đuối

Tôi vẫn thế trở về đây thú tội
Tội yêu người hơn cả lúc ra đi
Và mai sau, tôi – nấm cỏ xanh rì
Xin bia mộ ghi tên người - cứu - rỗi

Người vẫn thế, vì yêu nên đắp đổi
Những hụt hao, lở sút ở đời tôi
Bên đắng cay, nhục nhã ở lòng người
Ai mai phục giùm tôi một hồn đắm đuối

Ai cờ xí đi trong tình tôi vời vợi
Cho tôi về theo nhã nhạc đêm nay.

(14-12-69)


THƠ CHO NHỎ

Thân ngựa chạy một đêm sầu gió núi
đứng nhìn theo ngọn suối đứng riêng trời
hơi thở ngọt em một thời phong kín
nhớ nhung gì em buộc tóc chia đôi

Con sóc nhỏ mang hồn lên núi lạ
ta chim rừng cánh đã mỏi thương đau
hương cỏ dại mát chân người ngà ngọc
em bảng đen vôi trắng giết đời nhau

Trăm con bướm bay về chung một ngõ
suối xôn xao suối phải tự xuống nguồn
em áo lụa dáng gầy hơn bóng núi
rừng ơi rừng cây đợi đã bao năm

Em tinh khiết giữa đời ta bụi bặm
gọi ta về trong bóng nắng thơ ngây
em mới lớn nên tình như thác gọi
thương dùm ta thân ngựa đã xa bầy


THƠ Ở COSTA MESA

chia nhau miếng bánh tay người
nỗi đau dấu lại , tiếng cười phô ra
chia nhau buồn kẻ không nhà
em, đêm nước mắt; ta, thờ thẫn, hôm
tóc mềm lạnh buốt môi hôn
vầng trăng cuối tháng cũng vàng như em
em thu vóc ốm âm thầm
mơ quê hương cũ, khêu lầm giọng xưa
ta ngồi, năm ngón tay thưa
che không kín mặt, sao vừa đủ em
chia nhau nghìn nỗi khát thèm
hứng trên mắt nọ, lệ mềm môi kia
thôi đành, thôi cố, thôi quên
núi sông đã khuất, đời vong thân, còn
(9/75)


NẮNG MƯA KẾ TIẾP

sông núi đã chối từ tên phản bội
giống nòi ta thực sự ở bên kia
chút quê cũ còn nơi đôi-mắt-gió
đã từ em khép lại buổi đêm về

trong yên lặng ngỡ lửa người vẫn cháy
buổi trưa dềnh lên một phúc âm
chiều cổ tự biết hướng nào Nam Hải?
nước non người thêm ủ dột vai sương

bỗng chai sượng thấy hình ai ở đó
lược gương xưa thức dậy mối nghi ngờ
ta mất tích giữa đường ngôi thứ nhất
rẽ bên nào cũng chỉ lấp chôn nhau

đi suốt kiếp vẫn là mưa với nắng
thôi đợi gì nơi kẻ đã vong thân
đời vốn ngắn lối về hoa với cỏ
gọi âm u lên từng phiến thương tâm

vẫn quanh quẩn áo cơm và bóng tối
lòng khi không nhớ lại một câu thơ
"nói rất nhỏ nghĩ thầm em sẽ hiểu
đi với về cũng một nghĩa như nhau"

Nguồn:dactrung.net
 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:
Lê Thanh Bình: Dublin (01.11.2016 22:20)
Biển Việt Nam (03.06.2014 03:12)



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Nhật Tiến: Những ngày tháng cũ (Hoa Kỳ)
Dương Quốc Việt: BẢN LĨNH CÓC
Liên hoan phim Matxcova 2017
Ông Phạm Xuân Nguyên từ chức: Nỗi niềm kẻ ở, người đi
Đàn Ca Tài Tử Nam Bộ, Hóa thân từ Nhã Nhạc Cung Đình Huế và là cấu trúc nghệ thuật sân khấu Cải Lương.…
Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội tuyên bố từ chức, xin ra khỏi Hội
Thơ Minh Đức Hoài Trinh (1930-2017)- Hoa Kỳ
Vĩnh biệt Nhà thơ Minh Đức Hoài Trinh*
Tại sao thần Vệ Nữ có ngón chân trỏ dài hơn ngón chân cái?
Lê Mai: HOA TRẠNG NGUYÊN
Tin cùng chủ đề
Em đi tìm anh trên bán đảo Ban căng*
Chùm thơ tháng 12 của Hoang Vu (Hoa Kỳ)
Chùm thơ Thái Dương Hạ San
Trái đất mang hình giọt nước mắt
Thăm suối Lenin nhớ Bác
Thuở ấy có em
Thơ tình Bích Xuân
Tiễn bạn
Chùm thơ Lê Tử Vũ
Chùm thơ Lê Tử Vũ
 
 
 
Thư viện hình