Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Chủ nhật,
21.10.2018 12:21 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Mười 2018
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 3
Số truy cập: 998302
Tin tức > Trang Thơ người Việt ở các nước khác > Xem nội dung bản tin
Thơ Du Tử Lê
[18.04.2008 04:14]
Xem hình
Nhà thơ Du Tử Lê
Nhà thơ Du Tử Lê tên thật là Lê Cự Phách, sinh năm 1942 tại Hà Nam. Từng học trường Hàng Vôi, rồi Chu Văn An –Hà Nội; năm 1954 di cư vào Nam, học hết trung học tại Chu Văn An ( Sài Gòn) rồi vào Đại học Văn Khoa Sài Gòn. Làm thơ với bút hiệu Du Tử Lê từ năm 1958. Du Tử Lê nổi tiếng ở miền Nam cùng lứa với Thanh Tâm Tuyền, Nhã Ca, Tô Thùy Yên, Nguyễn Bắc Sơn…Từ trước và sau năm 1975, Du Tử Lê đã có 36 tác phẩm được xuất bản. Sau năm 1975, ông định cư tại miền Nam Cali Hoa Kỳ.

Tác phẩm xuất bản trong nước: "Thơ tình Lê Tử Du", 2005, nxb Văn Nghệ, thành phố Hồ Chí Minh.



KHI TRÔNG THƯ THỤY - CHÂM

cũng đành người đã quên tôi
con chim nào cũng một đời kêu khan
cây phong đã đỏ lá vàng
quán sâu tôi quấn khăn quàng đợi đêm
phải người quá nhẹ chân êm?
tôi nghe như thể gió vin cửa ngoài

cũng đành người đã ham vui
núi non nào cũng một đời cô đơn
tuyết trên mái cổ nghiêng hồn
dưới chân cổ tượng cũng bồn chồn theo
xe không nào sẽ qua đèo
đêm nay chắc lá lại nhiều chiếc rơi

cũng may tôi có một đời
để đau, để khổ, để ngồi trông thôi

indiana, tháng 10/69



THƠ CHO M?T NGƯỜI HỌ HUỲNH

Tôi vẫn thế trở về đây - đơn độc
Một hồn sầu trấn ngự một non cao
Môt vai xiêu, một cổ xiết ân - cừu
Một đầu nặng chất mang tình thảm thiết

Người vẫn thế gánh đời tôi thua thiệt
Mắt vẫn buồn như suốt dạo tôi đi
Tóc đương xanh nhưng lòng đã bạc nhiều
Chân bé nhỏ đi trong sầu bão lớn

Tôi hư hỏng với nửa đời lêu lổng
Nửa đời buồn như chiếc lá khuya bay
Những buổi chiều ngồi đợi nắng ăn tay
Người thơ dại biết đâu lòng tôi tức tưởi

Người xa cách như chưa hề gần gụi
Làm sao người hiểu được đớn đau tôi
Những ước mơ là ngục tối đời đời
Nhốt tham vọng không bao giờ đạt được

Như con nước đã chọn đời xuôi ngược
Người âm thầm trông đợi phút thăng hoa
Như bóng cây nép khuất một hiên nhà
Như thực sự không bao giờ thay đổi

Tình muôn thuở nên suốt đời vẫn mới
Môi đam mê nên vẫn nụ hôn đầu
Ngực thanh tân nên hơi thở nhiệm màu
Tôi phủ phục dưới chân người - yếu - đuối

Tôi vẫn thế trở về đây thú tội
Tội yêu người hơn cả lúc ra đi
Và mai sau, tôi – nấm cỏ xanh rì
Xin bia mộ ghi tên người - cứu - rỗi

Người vẫn thế, vì yêu nên đắp đổi
Những hụt hao, lở sút ở đời tôi
Bên đắng cay, nhục nhã ở lòng người
Ai mai phục giùm tôi một hồn đắm đuối

Ai cờ xí đi trong tình tôi vời vợi
Cho tôi về theo nhã nhạc đêm nay.

(14-12-69)


THƠ CHO NHỎ

Thân ngựa chạy một đêm sầu gió núi
đứng nhìn theo ngọn suối đứng riêng trời
hơi thở ngọt em một thời phong kín
nhớ nhung gì em buộc tóc chia đôi

Con sóc nhỏ mang hồn lên núi lạ
ta chim rừng cánh đã mỏi thương đau
hương cỏ dại mát chân người ngà ngọc
em bảng đen vôi trắng giết đời nhau

Trăm con bướm bay về chung một ngõ
suối xôn xao suối phải tự xuống nguồn
em áo lụa dáng gầy hơn bóng núi
rừng ơi rừng cây đợi đã bao năm

Em tinh khiết giữa đời ta bụi bặm
gọi ta về trong bóng nắng thơ ngây
em mới lớn nên tình như thác gọi
thương dùm ta thân ngựa đã xa bầy


THƠ Ở COSTA MESA

chia nhau miếng bánh tay người
nỗi đau dấu lại , tiếng cười phô ra
chia nhau buồn kẻ không nhà
em, đêm nước mắt; ta, thờ thẫn, hôm
tóc mềm lạnh buốt môi hôn
vầng trăng cuối tháng cũng vàng như em
em thu vóc ốm âm thầm
mơ quê hương cũ, khêu lầm giọng xưa
ta ngồi, năm ngón tay thưa
che không kín mặt, sao vừa đủ em
chia nhau nghìn nỗi khát thèm
hứng trên mắt nọ, lệ mềm môi kia
thôi đành, thôi cố, thôi quên
núi sông đã khuất, đời vong thân, còn
(9/75)


THƠ Ở ĐẢO QUÝ CHÂU

Không ai chết hai lần tôi cũng thế
riêng nỗi sầu cư ngụ tới muôn năm
đời vốn ngắn dù bàn tay sáu ngón
tôi sống thừa, từng phút héo ăn năn.


THƠ Ở DU VÀ CHÓ XÙ

cho con một góc mộ phần
cõi an vui rất cận gần với cha
cho con một góc mù loà
trái cây nhân thế chát lè môi non
cho con một chút núi sông
(chút thôi cũng đã buồn muôn năm rồi)
cho con một mảnh giấy rời
vẽ nhăng vẽ cuội. Vẽ người giống ma
cho con một chút quê nhà
ngắm xong gấp lại. Vứt ra ngoài đường
cho con một chút điên cuồng
con chim gẫy cánh còn thương lối về.


TÔI CÓ NGƯỜI ĐỂ NHỚ ĐẾN TƯƠNG TƯ

Dè sẻn mấy viên kẹo kia cũng hết
như trăm năm ta sống được bao ngày
tôi trở về dò lại dấu mưa bay
cây thương tích quay lưng làm mặt lạ

Không ai nói vì không ai biết cả
em ở đâu? Tình tôi nữa, ở đâu?
riêng lũ chim câu nghiêng má, chụm đầu
kể nho nhỏ chuyện tình yêu thánh nữ

Tôi trở lại, ngồi đây và giả dụ
như em vừa ở đó mới đi ra
người khuất rồi nhưng mộng vẫn chưa xa
trái tim vẫn đợi tôi về gõ cửa

Em xa bạn mà thương ghê - rõ khéo!
(có ai nhờ tôi nói hộ ai đâu)
chỉ mình tôi đi, lầm lũi, kêu cầu
viết nhăng cuội, thở than cùng bóng tối

Gương chung thuỷ với lược đời, hãy chải
cho dài thêm nao nức ở trong tôi
cho tình bền dù người chẳng rẽ ngôi
mà vẫn thẳng đường đi vào vĩnh cửu

Tha thiết quá, khiến tôi thành bận bịu
đến tức cười vì chỉ ngóng, trông thôi
tin không về. Tôi cúi hỏi bàn tay
buồn ghê nhỉ? Ngón nào đang thở dốc?

Tình đã ngọc nên sầu tôi cũng ngọc
trên nương-rau-ân nghĩa cửa muôn đời
em bảo tôi "gieo máu lửa khắp nơi"
gớm ! kinh khủng. Người đâu mà ác thế

Cây có bóng. Thú có rừng để ở
tôi có người để nhớ đến tương tư
đã nhủ lòng mãi mãi chỉ.....ai cơ
nhưng vẫn hỏi:- thực ư ngày tháng ấy?

Thư vạn dặm mà hương lừng giấy mới
em vì tôi từ chối chọn Thiên đàng
tôi vì em Thập tự giá xin mang
đi suốt kiếp với Tin Mừng sáng dội

Xanh thêm nữa cho tình ta bát ngát
dìu nhau đi - cho thấy lại chân trời
gọi tên nhau - cho biển hết bồi hồi
hôn nhau nữa - cho đời saụ....có sử

Nhưng tất cả đã thành lời chúc dữ
vì em đi, chim cũng bỏ tôi về
mây bỏ trời. Mưa rủ nắng bay đi
tôi ở lại nhâm nhi niềm tuyệt vọng

Lo biết mấy:- em cực kỳ bé bỏng
như nụ hoa chưa hé nhận ơn đời
như sương mai còn lấp lánh mắt người
(con nai nhỏ mang thơ về xứ lạnh)

Vâng bé bỏng. Hiểu gì đâu cô quạnh?
ngựa tan đàn. Chim lẻ bạn kêu sương
nên tình em:- sách ước viết nghìn chương
còn chửa đủ. Nhắc chi phần mộ lấp

Ngọc tinh khiết với tôi là thứ nhất
và cuối cùng cho một cõi hoang vu
em về mau. Cửa hẹp đó đang chờ
và nhận lấy tình yêu người tuẫn đạo



TÔI TRỞ VỀ TRÊN NHỮNG DẶM GAI ĐÂM

I
Chao đảo quá như chưa từng biết khổ
em ở đâu ? Buổi sáng ngọc, vô cùng
chân trời gió. Bình minh mù. Nắng cũ
tôi trở về trên những dặm gai đâm

II
Mắt hiu hắt như chưa từng hạnh ngộ
những bàn chân nhớ cát bỏng lưng đồi
em nghiêm cẩn che mờ sông núi đó
tôi ngu ngơ để mất cả gia tài

III
Tay luống cuống như chưa từng biết nắm
tôi vẫn chờ, quà chợ, tuổi lên năm
như thuở mẹ bán buôn thời giặc giã
tôi, khăn tay, đẫm lệ tối, đi tìm

IV
Môi vụng dại như chưa từng biết nói
gọi tên em. Tôi thẹn đỏ, trong mơ
ngày dấu mặt cho đừng ai thăm hỏi
sao thơ tôi "bầm giập đến không ngờ"

V
Chân run rẩy như chưa từng biết chạy
trốn đi đâu ? khi tình đã trao rồi
em thánh thiện, chỉ mình tôi có tội
(tội yêu người, kiếp khác vẫn chưa nguôi)

VI
Vai buốt lạnh như chưa từng biết ấm
rơi lên tôi hỡi tóc ủ hương mưa
chị thấy xót, thương em mình lận đận
nhưng khuyên gì ? - Một kẻ lấm tương tư !

VII
Hồn lính quýnh như chưa từng biết nhớ
khát khao tôi, tựa lá của trăm rừng
thời mới lớn, mẹ dạy khôn đấy chứ
sao hôm nay, tôi lại quá ngu đần ?

VIII
Tim tức nghẹn như chưa từng biết thở
nắng mưa tôi em phó mặc cho trời
cho máu chảy với dao đời chém ngọt
nên lúc buồn, tôi hỏi: tại sao ? Tôi ?

IX
không. Tôi nhớ. In là em đã bảo
"Chúa thương tình: thánh hoá mối lương duyên"
hồn thanh sạch cùng mắt môi dấy bão
xóa bôi xong. Ngày cũ - Quả hoang đường

X
Bài hát dạo của người trong biển ngọc
em nghe chưa ? Có thuộc một đôi lời ?



AI NHỚ NGÀN NĂM M?T NGÓN TAY

Tháng tư tôi đến rừng chưa thức
Mưa vẫn chờ tôi ở cuối khuya
Có môi chưa nói lời chia biệt
Và mắt chưa buồn như mộ bia

Tháng tư nao nức chiều quên tắt
Chim bảo cây cành hãy lắng nghe
Bước chân ai dưới tàng phong ốm
Mà tiếng giày rơi như suối reo

Tháng tư khao khát, đêm, vô tận
Tôi với người riêng một góc trời
Làm sao anh biết trăng không lạnh
Và cánh chim nào sẽ bỏ tôi

Tháng tư hư ảo người đâu biết
Cảnh tượng hồn tôi : một khán đài
Với bao chiêng, trống, bao cờ xí
Tôi đón anh về tự biển khơi

Tháng tư xe ngựa về ngang phố
Đôi mắt nào treo mỗi góc đường
Đêm ai tóc phủ mềm da lụa
Tôi với người chung một bến sông

Tháng tư nắng ngọt hoa công chúa
Riêng đoá hoàng lan trong mắt tôi
Làm sao anh biết khi xa bạn
Tôi cũng như chiều : tôi mồ côi

Tháng tư chăn gối nồng son, phấn
Đêm với ngày trong một tấm gương
Thịt, xương đã trộn, như sông, núi
Tôi với người, ai mang vết thương ?

Tháng tư rồi sẽ không ai nhớ
Rừng sẽ vì tôi nức nở hoài
Mắt ai rồi sẽ như bia mộ
Ngựa có về qua cũng thiếu đôi

Tháng tư người nhắc làm chi nữa
Cảnh tượng hồn tôi đã miếu thờ
Trống, chiêng, cờ, xí như cơn mộng
Mưa đã chờ tôi. Mưa...đã ...mưa

Mai kia sống với vầng trăng ấy
người có còn thương một bóng cây
Góc phố còn treo đôi mắt bão
Ai nhớ ngàn năm một ngón tay ?



NẮNG MƯA KẾ TIẾP

sông núi đã chối từ tên phản bội
giống nòi ta thực sự ở bên kia
chút quê cũ còn nơi đôi-mắt-gió
đã từ em khép lại buổi đêm về

trong yên lặng ngỡ lửa người vẫn cháy
buổi trưa dềnh lên một phúc âm
chiều cổ tự biết hướng nào Nam Hải?
nước non người thêm ủ dột vai sương

bỗng chai sượng thấy hình ai ở đó
lược gương xưa thức dậy mối nghi ngờ
ta mất tích giữa đường ngôi thứ nhất
rẽ bên nào cũng chỉ lấp chôn nhau

đi suốt kiếp vẫn là mưa với nắng
thôi đợi gì nơi kẻ đã vong thân
đời vốn ngắn lối về hoa với cỏ
gọi âm u lên từng phiến thương tâm

vẫn quanh quẩn áo cơm và bóng tối
lòng khi không nhớ lại một câu thơ
"nói rất nhỏ nghĩ thầm em sẽ hiểu
đi với về cũng một nghĩa như nhau"



NHÂN GIAN THỨ NHẤT

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
đôi mắt người hồ như biển đông
có mưa-tôi-cũ về ngang đó
tự buổi thiên đàng chưa lập xong

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
mái tóc người hồ như rừng cây
có mây che lối về cho lá
và những con đường thật riêng tây

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như vết thương
có đêm ngó xuống bàn tay lạnh
và chỗ em ngồi đã bỏ không

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như tấm gương
thấy tôi thắt cổ trên cành tuyết,
và bóng đo dài nỗi tủi thân

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như hạt sương
có bông hoa đỏ chiều tâm khúc
tôi thấy từ em một quê hương

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như tiếng chim
theo cơn bão rớt về ngang phố
tôi học từ em: niềm lãng quên

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như ấu thơ
đêm đêm khóc vụng cùng chăn gối
và buồn thấy như mẹ ở xa

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi biết người mang một nỗi buồn
biết ta cuối kiếp tim còn lạnh
cùng nỗi sầu bay đâu hư không

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi xin người sớm phục sinh tôi



T.NG


Thân ngựa chạy một đêm sầu phố núi
mắt chim theo giọng suối đứng riêng trời
hơi thở ngọt em một đời phong kín
nhớ nhung gì em bược tóc chia hai ?

con sóc nhỏ đem hồn lên núi lạ
ta chim rừng cánh mỏi đã đau thương
hương cỏ dại mát dưới chân ngà ngọc
em bảng đen vôi trắng giết đời nhau

trăm con bướm phải về chung một ngõ
suối xôn xao, phải suối xuống tự nguồn
em áo lụa dáng gầy hơn bóng núi
rừng ơi rừng cây đợi đã trăm năm

em thanh khiết giữa đời ta bụi bậm
gọi ta về trong bóng nắng thơ ngây
em mới lớn lên tình như thác gội
ôi-bạn - ta, thân ngựa sớm xa bầy

(1971)




MÔI NGƯỜI CŨNG NHƯ M?T… GIỎ HOA

ta sớm biết vườn địa đàng tuổi nhỏ
giữa sân trường: - kỷ niệm lén... soi gương/
người xuất hiện / dậy tôi bài học mới
bài: bâng khuâng cũng mang theo mùi hương

ta sớm biết những hành lang rất cũ
mà chân ai như mới chạm lần đầu
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: đợi chờ dài như một trận... đau

ta sớm biết có nỗi buồn đến... ngọt
như những ngày nắng ấm rất... căm căm
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: yêu người như yêu cây cà-rem

ta sớm biết tâm hồn như cửa biển
sóng quanh năm nở bọt gọi, mời
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: dã tràng giống... ai mà hổ ngươi?

ta sớm biết đôi khi mình cũng... điệu
(một chút thôi! ai nỡ quở bao giờ)
người xuất hiện dậy tôi bài học mới

bài: hân hoan đỏ... mặt theo quả... dâu

ta sớm biết đường xa mà rất ngắn
mỗi khi niềm hớn hở dắt... ta đi
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: ngập ngừng nhón gót lúc... chia ly

ta sớm biết đôi mắt còn biết... nhớ
buổi chiều ưa treo nắng, gió trên cây
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: đêm về nghe hồn... bơi trên tay

ta sớm biết những con đường rất ngắn
giấc mơ dài mang tưởng tượng đi xa
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: môi người cũng như một giỏ... hoa

ta sớm biết thời gian như thước... gẫy
kẻ sao ngay đường thẳng đến... êm đềm
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: thấy mình như vật người bỏ,... quên!?!
 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:
Lê Thanh Bình: Dublin (01.11.2016 22:20)
Biển Việt Nam (03.06.2014 03:12)



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Quê tôi - Tản văn của Nguyễn Công Tiến (CHLB Đức)
Đặng Xuân Xuyến: Đọc “Mợ Hữu” của Trần Nhuận Minh
Chùm thơ Quang Nguyễn
­­­­­Lưu Quang Vũ – một hồn thơ giàu cảm hứng sáng tạo (Đoàn Trọng Huy*)
Xuân Quỳnh – Lưu Quang Vũ cặp đôi thiên sứ ( Đoàn Trọng Huy*)
Châu Hồng Thuy: HOA GƯƠNG HÌNH MẶT TRỜI - Truyện ngắn song ngữ Việt - Nga
Phan Nam: Sinh ta từ cánh đồng làng
VĨNH BIỆT NHÀ THƠ VŨ ĐÌNH HUY
Ngô Minh: CHUYỆN “...NGƯỜI YÊU NƯỚC MÌNH ”
Trần Vàng Sao, một chút kỉ niệm - hồi ức của Trương Duy Nhất
Tin cùng chủ đề
Em đi tìm anh trên bán đảo Ban căng*
Chùm thơ tháng 12 của Hoang Vu (Hoa Kỳ)
Chùm thơ Thái Dương Hạ San
Trái đất mang hình giọt nước mắt
Thăm suối Lenin nhớ Bác
Thuở ấy có em
Thơ tình Bích Xuân
Chùm thơ Du Tử Lê
Tiễn bạn
Chùm thơ Lê Tử Vũ
 
 
 
Thư viện hình